2026-09-13
Cách viết sớ đúng thể thức truyền thống
Sớ là gì?
Sớ là văn bản cổ truyền dùng để bày tỏ nguyện vọng, lòng thành với thần, Phật, Thánh, gia tiên trong các dịp lễ cúng tại đền, chùa, miếu, phủ hoặc tại gia. Một tờ sớ đúng thể thức thường gồm 4 phần chính, theo đúng thứ tự cố định.
Phần mở đầu: "Phục dĩ"
Phần mở đầu luôn bắt đầu bằng hai chữ "phục dĩ" (伏以) — nghĩa là "cúi đầu bày tỏ", thể hiện thái độ thành kính trước khi trình bày nguyện vọng. Đây là quy ước bất biến, xuất hiện trong hầu như mọi loại sớ, không phân biệt cầu an, cầu siêu hay sớ Táo Quân.
Phần tín chủ
Phần thứ hai nêu rõ thông tin tín chủ: họ tên, tuổi (thường tính theo tuổi mụ — tuổi âm lịch), địa chỉ thường trú. Phần này cần chính xác vì đây là căn cứ để "trình báo" với thần thánh.
Phần nội dung cầu khấn
Phần thứ ba là nội dung cầu khấn cụ thể — tuỳ theo mục đích: cầu bình an, cầu siêu cho vong linh, giải hạn, khai trương, động thổ... Mỗi loại có cách trình bày và vị thần thánh thỉnh cầu khác nhau (xem trang Tra cứu văn khấn để biết chi tiết từng loại).
Phần kết thúc: "Thiên vận... Cẩn sớ"
Phần kết thúc dùng cụm "thiên vận [năm can chi] niên, [tháng] nguyệt, [ngày] nhật, thời — cẩn sớ" (天運...年...月...日時謹疏), ghi rõ thời điểm dâng sớ theo lịch âm và khép lại bằng hai chữ "cẩn sớ" (kính cẩn dâng sớ).
Công cụ hỗ trợ soạn sớ tự động
Công cụ Viết Sớ Online tự động điền đúng 4 phần này theo từng loại sớ, đồng thời tự tính ngày âm lịch và tuổi mụ để bạn không cần tự tra cứu.